“Các triệu chứng đau nửa đầu, viêm đại tràng không còn xuất hiện khi mình thực hành Pháp Luân Công khoảng một tháng, nhưng điều quan trọng hơn là mình giải đáp được những thắc mắc về cuộc sống; từ một người ích kỷ, tính toán, xảo biện, hay cáu giận, mình trở nên ôn hòa và nghĩ tới người khác trước”.
Mình là Đặng Thị Hương, sinh năm 1987 ở Hải
Phòng, đã tốt nghiệp Đại học KHXH & NV (Hà Nội), bảo vệ luận văn
Thạc sỹ ngành Sử học vào tháng 10/2014, hiện đang làm việc tại Hà Nội.
Mình xin được chia sẻ câu chuyện tu luyện của mình:
Khoảng năm 2009, mình được mẹ của một người
bạn giới thiệu về Pháp Luân Công. Khi đó mình vừa tốt nghiệp, bận
rộn với suy nghĩ về công việc nên không chú ý, chỉ biết Pháp Luân Công
là tốt. Nhưng mình để ý 2 – 3 năm gặp lại, cô không hề già đi chút
nào, vẫn động viên mình hãy học Pháp Luân Công (đến nay cô đã tập
được khoảng 6 năm, vẫn không có nếp nhăn, không phải dùng tới một viên
thuốc nào dù ở độ tuổi 50).
Mình bắt đầu bị cuốn vào những lo toan cuộc
sống. Vừa học vừa làm, có những lúc không biết tháng sau sẽ sống
thế nào, mình cảm thấy mệt mỏi và liên tục bị stress.
Mình bị đau
nửa đầu, xuất hiện các triệu chứng như tê lưỡi, mắt trái nhìn bị
gãy hình, tay trái, chân trái tê cứng, đầu não mất cảm giác về không
gian.
Thời gian căng thẳng nhất, mình bị đau liên
tục 2 – 3 ngày, chỉ cần cử động nhẹ là cơn đau nổi lên như não va
vào hộp sọ. Những lúc đó chỉ biết ôm đầu, nước mắt tràn ra cam
chịu, cảm giác bất lực tràn ngập.
Mình đi điện não đồ tại Bệnh viện 108 để
biết chính xác tình trạng của mình, nhưng không uống thuốc bởi lần
đọc sách đầu tiên khiến mình biết thuốc chỉ giải quyết vấn đề bề
mặt. Thực tế, các căn bệnh vẫn tái phát sau thời gian dài điều trị
y tế, bằng cách này hoặc cách khác, dưới các tác dụng sinh – hóa
trị của thuốc.
Mình được mọi người quan tâm, dù có khó khăn
nhưng luôn được mọi người từ gia đình tới công ty giúp đỡ nhiều. Nhưng nhìn mọi
người xung quanh và từ trong sâu thẳm, mình không lý giải được cuộc
sống. Tại sao mỗi người cần phải sống? Vì sao ai cũng phải đi con
đường ấy, kết hôn, sống khôn khéo, chịu áp lực đủ kiểu, bệnh tật,
trong khi đó dần già đi và chết (sau này mình mới biết đó là những
câu hỏi về luân hồi).
Khi ra sống tự lập, mình có cảm giác nếu không khôn
khéo, tranh giành, ‘ngoại giao’ giỏi thì có vẻ sẽ không làm được gì. Khi đó,
mình đã cố để làm như vậy, vì mình muốn có được những gì mà mình muốn. Nhưng mặt
khác, trong lòng thật sự mình không muốn bản thân trở nên như thế.
Có thể là mình đã muốn được thành công ngay lập tức
– được làm đúng nghề nghiên cứu. Từ chối con đường đi lên bằng ‘khôn khéo’
nhưng mình cũng chưa đủ khả năng để chứng tỏ thực lực. Mình luôn để tâm quá nhiều
vào việc tại sao người này kém như vậy mà chỉ nhờ quan hệ, lo lót mà được vào
làm nghề – họ rồi cũng có đóng góp gì đâu. Sự bất mãn, lo lắng và chán nản khiến
con đường cố gắng của mình dài ra.
Mâu thuẫn với cuộc sống, đôi khi chán nản mình
ngồi máy tính cả đêm. Việc đi dã ngoại hay nghỉ ngơi cũng không làm
mình thấy thoải mái. Trong đầu có lúc nhớ về Pháp Luân Công, về một cuốn
sách dạy làm điều tốt, về những điều mà Sư Phụ chỉ dẫn tận tình, đó mới
thực sự là ý nghĩa chân thực của cuộc sống.
Một ngày, mình nhớ ra và vào đọc các bài
viết trên chanhkien.org và minhhue.net. Trải nghiệm của một học viên Pháp
Luân Công về luân hồi khiến mình chấn động. Vào đầu năm 2013, sau một
vài việc, mình quyết định tu luyện Pháp Luân Công. Mình hiểu, câu trả
lời về cuộc sống mình đã tìm thấy từ năm 2011, chỉ có điều mình
đã không nghiêm túc nhìn nhận.
Mình hoàn thành lần đọc sách lần thứ 3 cuốn
Chuyển Pháp Luân và bắt đầu luyện 5 bài công Pháp của Pháp Luân Công. Có
thể tìm hiểu thêm Pháp Luân Công tại books.google.com.vn.
Những trải nghiệm khi tập các bài công Pháp
khiến mình tin hơn vào những điều được chỉ dẫn trong sách, như cảm
nhận Pháp Luân xoay chuyển tại bụng dưới, hai lòng bàn tay, lòng bàn
chân, giữa hai cánh tay…, hay tại vết thương ở chân do ngã xe máy; cơ
thể toát mồ hôi đầm đìa sau 90 phút tập các động tác nhẹ nhàng
(chạy bộ hay đạp xe đường dài cũng không làm mình đổ nhiều mồ hôi
như vậy, trạng thái này chỉ kéo dài một thời gian và người khác
không nhất định cũng giống thế)…
Cô gái trẻ đã tìm được lời giải cho cuộc sống hiện đại
bộn bề. (Ảnh: Hương Đặng)
Khi tập Pháp Luân Công được 1 tháng, mọi người
đều khen nước da của mình trở nên sáng hơn. Các triệu chứng đau nửa
đầu, viêm đại tràng không còn xuất hiện bất kể khi mệt hoặc ăn trưa
tận lúc 3h (những người bị viêm đại tràng cấp đều biết căng thẳng
hay ăn quá bữa đều có thể gây đau, còn bị viêm đại tràng mãn tính
thì thực sự là ác mộng). Ngoài ra một khối hạch nhỏ ở nách trái
có từ tuổi dậy thì cũng biến mất.
Nhưng quan trọng hơn, bằng việc đọc sách
Chuyển Pháp Luân và các Kinh văn của Pháp Luân Công, mình được giải đáp
về những thắc mắc về cuộc sống. Mình hiểu vì sao một người thường
phải luân hồi, trải qua đủ Sinh – Lão – Bệnh – Tử. Mình cũng được
biết ý nghĩa thực sự đằng sau việc được sinh ra và đâu là cách giải
quyết các vấn đề của cuộc sống một cách lý trí.
Mình không còn hỗn độn trong cách hành xử,
biết Chân – Thiện – Nhẫn là tiêu chuẩn duy nhất để phân biệt thiện và
ác, tốt và xấu. Nhờ những hiểu biết mới, mình hiểu ĐỨC mới là lý
do thực sự đằng sau mỗi thành công của mỗi người. Những việc làm sai
trái phải bị trả lại bằng bệnh tật, tai nạn… Mọi người vẫn tưởng
chúng đến tự nhiên, nhưng không phải vậy. Nhờ đó mình có thể làm
điều đúng đắn.
Từ một người ích kỷ, tính toán, xảo biện, hay
cáu giận, mình trở nên ôn hòa, nghĩ tới người khác trước. Tươi vui
và nhẫn nại đến một cách tự nhiên.
Nếu bạn có trong tay một cuốn Chuyển Pháp
Luân hoặc cuốn Pháp Luân Công, hãy đừng ngại mở ra và đọc. Hãy gác
toàn bộ những suy nghĩ phán xét hay nghi ngờ sang một bên. Cũng tập
luôn 5 bài công Pháp mỗi ngày nhé! Bằng cách hằng ngày tập luyện và thực
hành tâm tính theo CHÂN – THIỆN – NHẪN, chắc chắn bạn sẽ nhận được hơn
rất nhiều những gì bạn có thể hình dung.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét